Chữa khỏi ung thư vú không hóa trị, xạ trị

Hôm nay có người gọi tớ là Bồ Tát. Cái tôi tớ đây mà gọi là Bồ Tát thì mang tội thất kính với ngài rất lớn. Nhưng mà thấy thiệt vui và ấm lòng lắm.

Ngày đăng: 14-09-2017

39 lượt xem

 

Hôm nay có người gọi tôi là Bồ Tát. Cái tôi tớ đây mà gọi là Bồ Tát thì mang tội thất kính với ngài rất lớn. Nhưng mà thấy thiệt vui và ấm lòng lắm.

Trưa nay, ghé nhà cô chú hơn 12h trưa. Vừa mệt, vừa đói. Nhưng đọc kết quả của cô mọi mệt nhọc tan biến hết.

 

Chỉ số Ca giới hạn cho phép là 28U/ml, của cô là 2.64U/ml, rất thấp so với chỉ số an toàn. Thật không thể diễn tả niềm vui mừng của cô và chú lúc đó. Cô chú cảm ơn rối rít "... nhờ có con, con là Bồ tát đến đây giúp đỡ cô...pla.. pla..." làm tôi rất là ngại.

Thật sự tôi có làm gì đâu. So với rất nhiều người, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác. Còn với cô, mình chỉ dành một số ngày hướng dẫn ăn uống, tập thở, chế độ sinh hoạt, và lên phát đồ để chú tự thực hiện vì ở xa quá mình không thể bấm trực tiếp cho cô. Nhưng quan trọng quyết định kết quả là tinh thần lạc quan không lo lắng của cô.

Biết cô là người theo đạo Phật nên mới khuyên "Cô hãy tin tưởng và chuyên tâm cầu nguyện và trì tụng. Hoàn toàn không phải mê tín đâu ạ". Có lẽ chính niềm tin này nên mới giúp cô có kết quả tuyệt vời vậy. Với K vú có u ác tính, đã phẩu thuật và từ chối hóa trị mà chỉ hơn 1 tháng. Phải nói là kì diệu. Đây mới đúng là Tự mình chiến thắng ung thư.

Từ khi bắt đầu công việc, có biết bao nhiêu người từ chối, có bao nhiêu người alo cho mình khi đã quá trễ mà không thể giúp được gi. Tùy duyên thôi. Tùy duyên mà gặp. Tùy duyên có thể chữa được hay không được. Tất cả là TÙY DUYÊN.

Nhớ cái ngày tiên gặp cô, cô bảo "Sáng nay cô cầu nguyện Bồ tát mong sao gặp thầy gặp thuốc để mau chóng khỏi bệnh. Rồi 10h chú bảo chiều nay 2h, có cái cô nào đó đến hướng dẫn cô chữa theo cách tự nhiên. Hình như là lời cầu nguyện của cô linh ứng nên Bồ tát khiến cho cô gặp được con" (... thú thật tôi không biết thế nào... chỉ biết TÙY DUYÊN MÀ GẶP thôi).

Và có lẽ vì vậy mà cô tin và áp dụng hết. "Cô tin con. Cô tin Bồ tát. Cô sẽ không theo bác sĩ truyền hóa chất mà làm theo con hướng dẫn".

Đây là hình ảnh của Cô sau 1 năm

Cũng thấy lo nhưng tạo niềm tin và tinh thần cho cô "Cô nhất định chiến thắng mà. Con gặp mấy ca rồi khó hơn cô còn được. Huống chi nhẹ như cô. Cô cứ tin tưởng mà áp dụng".... Ui... lúc đó, cái tôi đây, dù cái lòng không an nhưng vẫn nói như đinh đóng cột hà... đâu phải ai cũng có kết quả đâu.

Cô tiễn ra cửa tươi cười "Cô cảm ơn con. Cô cảm ơn Bồ Tát". Còn phần thưởng nào quí giá hơn cho lao động mệt nhọc nhỉ 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha